

Tác giả: An Thuyên
Giáo viên: XUÂN THỦY DẠY HÁT
“Đêm nghe hát đò đưa nhớ Bác” của An Thuyên là một tác phẩm đậm chất dân ca và giàu chiều sâu cảm xúc, mượn không gian đêm sông Lam, câu đò đưa mộc mạc và hồn quê xứ Nghệ để khắc họa tuổi thơ, cội nguồn tinh thần và hành trình lớn lên từ dân ca của Bác Hồ, qua đó gợi lại nỗi nhớ thương sâu lắng, lòng biết ơn thiêng liêng đối với vị lãnh tụ đã ra đi từ những câu hát quê nhà để tìm đường cứu nước, để hôm nay trong câu ca độc lập tự do vang lên giữa đời rộng mở, người nghe không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của âm nhạc truyền thống mà còn thấy ấm lại niềm tự hào, sự tri ân và giá trị tinh thần bền bỉ của dân tộc.
“Đêm nghe hát đò đưa nhớ Bác” của An Thuyên là một tác phẩm đậm chất dân ca và giàu chiều sâu cảm xúc, mượn không gian đêm sông Lam, câu đò đưa mộc mạc và hồn quê xứ Nghệ để khắc họa tuổi thơ, cội nguồn tinh thần và hành trình lớn lên từ dân ca của Bác Hồ, qua đó gợi lại nỗi nhớ thương sâu lắng, lòng biết ơn thiêng liêng đối với vị lãnh tụ đã ra đi từ những câu hát quê nhà để tìm đường cứu nước, để hôm nay trong câu ca độc lập tự do vang lên giữa đời rộng mở, người nghe không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của âm nhạc truyền thống mà còn thấy ấm lại niềm tự hào, sự tri ân và giá trị tinh thần bền bỉ của dân tộc.
Tone: [Am]
Soạn theo phần trình bày của ca sĩ NSND Thu Hiền
Ngâm thơ: [Am] Một khúc dân [D] ca sâu [E7] lắng (ơ) quê [C] nhà
Đêm sông [G] Lam dạt dào sóng [Am] nước, ơ …
Vọng [C] câu đò [Am] đưa tình [C] người mộc [Em] mạc
Bát ngát nhớ [Am] thương mà [E7] thoảng hương giữa [Am] đời …
1. Đêm trăng [Am] lên nghe tiếng đò đưa ngân rất gần
Nhớ chuyện người thời xa xưa bác lớn lên trên quê đất mẹ [Dm] hiền
Bác theo [Am] phường đi nghe hát quần xắn
Học hát ca khúc Đêm nghe hát đò đưa nhớ Bác | XUÂN THỦY DẠY HÁT cùng giáo viên XUÂN THỦY DẠY HÁT đang cập nhật.
Đang tải bình luận...
Dân mất [Am] nước mới lầm [Em] than mà nên lời [G] ca nghe càng xót [E7] xa
Tuổi ấu [Am] thơ Bác đã đi suốt chiều dài câu đò đưa
Tuổi ấu thơ Bác đã sống suốt chiều rộng câu dân [Am] ca
(Rồi từ ấy, ơ... Bác tìm đường cứu nước non)
2. Đêm Kim [Am] Liên ấm áp ngày xưa hay hát phường
Ấy ngày hội những danh nhân đất nước đau thương nên đến luận [Dm] bàn
Bác theo [Am] phường đi nghe hát trăng đứng [C] bóng trăng tà [Dm] thôi
Bao thơ [Am] hay gỡ tơ rối mà trước cuộc [E7] đời đành bó tay
Tuổi ấu [Am] thơ Bác đã đi suốt chiều dài câu đò đưa
Tuổi ấu thơ Bác đã sống suốt chiều rộng câu dân [Am] ca
Rồi từ [G] ấy, ơ... [F] Bác tìm [E7] đường cứu nước [Am] non
Ngâm thơ: [Am] Một khúc dân [D] ca sâu [E7] lắng (ơ) quê [C] nhà
Đêm sông [G] Lam dạt dào sóng [Am] nước, ơ …
Vọng [C] câu đò [Am] đưa tình [C] người mộc [Em] mạc
Bát ngát nhớ [Am] thương mà [E7] thoảng hương giữa [Am] đời …
3. Đêm quê [Am] hương nhớ Bác lòng ta thêm ấm lòng
Vườn nhà ngát hương cau mái tranh quê xôn xao mấy tình [Dm] đời
Xưa theo [Am] phường đi nghe hát nay Bác [C] đã cho đời [Dm] ta
Ơi câu [Am] ca "độc lập tự do" mà nay toàn [E7] dân ta hát vang
Nỗi ước [Am] mong thủa xưa đã đến rồi ấy rạng rỡ
Nay hát câu đò đưa thấy đời đẹp mênh [E7] mông
Càng nhớ Bác, nhớ ơn [G] người sâu [E7] nặng quê [Am] hương


