
Tác giả: Ngô Tín; Thơ: Nguyễn Hữu Thái
Thể hiện:
"Bên giảng đường chia xa" của tác giả Ngô Tín, với phần thơ của Nguyễn Hữu Thái, là một bản ballad đầy cảm xúc, mang đến cho người nghe những nỗi niềm sâu lắng về tình yêu và sự chia ly. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa hình ảnh của một tình yêu đã từng nở rộ trong không gian giảng đường, nơi mà những kỷ niệm đẹp đẽ và ngọt ngào giờ đây chỉ còn là hồi ức. Ca từ gợi lên sự hoài niệm, khi mùa thu vàng rơi và những âm thanh của hồi chuông ngân vang như nhắc nhớ về những khoảnh khắc trọn vẹn bên nhau. Cảm xúc ngập tràn của nhân vật chính, từ nỗi cô đơn đến sự bối rối khi phải đối diện với sự mất mát, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Bài hát không chỉ đơn thuần là một bản tình ca, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật phản ánh sâu sắc tâm tư của những người trẻ đang tìm kiếm tình yêu giữa dòng đời vội vã, để lại trong lòng khán giả một thông điệp về giá trị của những kỷ niệm và nỗi buồn của sự chia xa.
"Bên giảng đường chia xa" của tác giả Ngô Tín, với phần thơ của Nguyễn Hữu Thái, là một bản ballad đầy cảm xúc, mang đến cho người nghe những nỗi niềm sâu lắng về tình yêu và sự chia ly. Qua từng câu chữ, bài hát khắc họa hình ảnh của một tình yêu đã từng nở rộ trong không gian giảng đường, nơi mà những kỷ niệm đẹp đẽ và ngọt ngào giờ đây chỉ còn là hồi ức. Ca từ gợi lên sự hoài niệm, khi mùa thu vàng rơi và những âm thanh của hồi chuông ngân vang như nhắc nhớ về những khoảnh khắc trọn vẹn bên nhau. Cảm xúc ngập tràn của nhân vật chính, từ nỗi cô đơn đến sự bối rối khi phải đối diện với sự mất mát, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Bài hát không chỉ đơn thuần là một bản tình ca, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật phản ánh sâu sắc tâm tư của những người trẻ đang tìm kiếm tình yêu giữa dòng đời vội vã, để lại trong lòng khán giả một thông điệp về giá trị của những kỷ niệm và nỗi buồn của sự chia xa.
Người hỡi! Em có nhớ rằng tình ta bấy lâu
Trời thu, vàng không gian biết trôi về đâu
Tình ơi! Trái tim nhiệm mầu
Nhắn giúp lòng anh
Tiếng yêu ngại ngùng
Bờ môi câm nín.
Vọng tiếng! Hồi chuông ngân lắng trong chiều vơi
Nhuộm chết, đời rong rêu lá xanh vàng rơi
Dù bối rối, đuối trên bờ môi
Vẫn nói lời yêu
Cuối nơi giảng đường
Xưa cũ xa rồi.
Gió cô đơn từng hồi
Thổi qua tim thổn thức
Níu đôi môi ngại ngần
Lặng thầm ôm ngày cũ
Tiếng ve đau lịm tàn
Từng vầng thơ vội chết
Mất em khi hè về
Lời thơ anh còn say.
Tình ta! Chẳng sân ga, phố thưa chiều lên
Chỉ nắng cháy, giảng đường trưa vắt trên bờ vai
Giờ em, mãi xa mù khơi
Phố xưa buồn giăng
Đang tải bình luận...
Khúc ca giao mùa
Mưa thấm tình anh.
Coda
Khúc ca giao mùa
Ngậm ngùi…tình anh./.