

Tác giả: Nguyễn Thị Tố Mai; Thơ: Hồng Hạnh
Thể hiện: Tố Mai
"Bỗng nhiên" là một tác phẩm của Nguyễn Thị Tố Mai với sự thể hiện của Tố Mai và Hồng Hạnh, mang đến cho người nghe một hành trình trở về ký ức tuổi thơ đầy hoài niệm. Ca từ của bài hát khắc họa những khoảnh khắc bất chợt khiến ta cảm thấy như mình đang sống lại những ngày tháng ấu thơ trong trẻo, khi ánh trăng rơi mang theo những kỷ niệm ngọt ngào. Tuy nhiên, bài hát cũng không quên nhắc nhở về sự trôi chảy của thời gian, khi tóc đã điểm màu và cuộc đời đầy bôn ba, khiến lòng người không khỏi xót xa trước phận người mong manh. Những hình ảnh giản dị như cơn gió lao xao hay dáng ai thấp thoáng bên hiên gợi lên cảm xúc nhớ thương, khiến ta chợt nhận ra rằng dù cuộc sống có nhiều biến động, vẫn luôn có những khoảnh khắc bình yên và mong ước được trở về bên những người thân yêu. Thông điệp của bài hát chính là sự trân trọng những kỷ niệm, những mối liên kết tình cảm trong cuộc sống, và khát khao tìm về những điều giản dị mà quý giá nhất.
"Bỗng nhiên" là một tác phẩm của Nguyễn Thị Tố Mai với sự thể hiện của Tố Mai và Hồng Hạnh, mang đến cho người nghe một hành trình trở về ký ức tuổi thơ đầy hoài niệm. Ca từ của bài hát khắc họa những khoảnh khắc bất chợt khiến ta cảm thấy như mình đang sống lại những ngày tháng ấu thơ trong trẻo, khi ánh trăng rơi mang theo những kỷ niệm ngọt ngào. Tuy nhiên, bài hát cũng không quên nhắc nhở về sự trôi chảy của thời gian, khi tóc đã điểm màu và cuộc đời đầy bôn ba, khiến lòng người không khỏi xót xa trước phận người mong manh. Những hình ảnh giản dị như cơn gió lao xao hay dáng ai thấp thoáng bên hiên gợi lên cảm xúc nhớ thương, khiến ta chợt nhận ra rằng dù cuộc sống có nhiều biến động, vẫn luôn có những khoảnh khắc bình yên và mong ước được trở về bên những người thân yêu. Thông điệp của bài hát chính là sự trân trọng những kỷ niệm, những mối liên kết tình cảm trong cuộc sống, và khát khao tìm về những điều giản dị mà quý giá nhất.
Bỗng nhiên thoáng chút dại khờ
Làm mình cứ ngỡ quay về ấu thơ
Đêm nay ngắm ánh trăng rơi
Thoáng thời bé dại ngày nào đã xa
Bỗng nhiên tóc đã điểm màu
Sao đời mình mãi bôn ba thế nào
Thoảng nghe cơn gió lao xao
Mang về hơi ấm
ngọt ngào yêu thương
Bỗng nhiên bắt gặp bên đường
Phận người đen bạc
vô thường làm sao
Xót xa lòng thấy nao nao
Thương cho số kiếp
phận nào chẳng yên
Bỗng nhiên bắt gặp bên hiên
Dáng ai thấp thoáng,
hồn nhiên một thời
Bỗng nhiên ngóng đợi,Người ơi!
Một thoáng mong ước,
thảnh thơi bên Người./.
Đang tải bình luận...



