

"Chiều lãng du" của tác giả Trương Tấn Minh, được thể hiện bởi ca sĩ Khánh Phương, là một bản ballad nhẹ nhàng, mang đậm chất thơ và tình cảm. Bài hát mở ra khung cảnh thiên nhiên huyền ảo với ánh nắng vàng vương vấn trên những tán cây, tạo nên một bức tranh lãng mạn về những buổi chiều hoàng hôn. Qua từng câu chữ, người nghe như được đắm chìm trong âm thanh êm đềm của tiếng suối chảy và tiếng chim hót, gợi nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào của một thời đã qua. Ý nghĩa sâu sắc của bài hát không chỉ nằm ở vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn ở sự cô đơn và nỗi nhớ trong tâm hồn con người, khi thời gian trôi đi nhưng những cảm xúc vẫn còn mãi. Hình ảnh "cây vẫn thầm trao nhựa sống cho cuộc đời" như một lời nhắc nhở về giá trị của sự sống, dù có bao mùa thay lá, tình yêu và kỷ niệm vẫn luôn hiện hữu. "Chiều lãng du" không chỉ là một hành trình qua những cảnh sắc thiên nhiên mà còn là một cuộc hành trình nội tâm, nơi mỗi người đều tìm thấy những rung cảm sâu sắc và những suy tư về cuộc đời mình.
"Chiều lãng du" của tác giả Trương Tấn Minh, được thể hiện bởi ca sĩ Khánh Phương, là một bản ballad nhẹ nhàng, mang đậm chất thơ và tình cảm. Bài hát mở ra khung cảnh thiên nhiên huyền ảo với ánh nắng vàng vương vấn trên những tán cây, tạo nên một bức tranh lãng mạn về những buổi chiều hoàng hôn. Qua từng câu chữ, người nghe như được đắm chìm trong âm thanh êm đềm của tiếng suối chảy và tiếng chim hót, gợi nhớ về những kỷ niệm ngọt ngào của một thời đã qua. Ý nghĩa sâu sắc của bài hát không chỉ nằm ở vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn ở sự cô đơn và nỗi nhớ trong tâm hồn con người, khi thời gian trôi đi nhưng những cảm xúc vẫn còn mãi. Hình ảnh "cây vẫn thầm trao nhựa sống cho cuộc đời" như một lời nhắc nhở về giá trị của sự sống, dù có bao mùa thay lá, tình yêu và kỷ niệm vẫn luôn hiện hữu. "Chiều lãng du" không chỉ là một hành trình qua những cảnh sắc thiên nhiên mà còn là một cuộc hành trình nội tâm, nơi mỗi người đều tìm thấy những rung cảm sâu sắc và những suy tư về cuộc đời mình.
1. Chiều chậm buông chút nắng còn vương vấn.
Rừng cây xanh còn đọng chút nắng vàng.
Nhìn hoàng hôn lưng đồi đẹp ngỡ ngàng.
Ta dạo bước nơi khung trời thơ mộng.
Tiếng suối chảy như ru như lời hát.
Nghe êm đềm trầm bổng chốn thiên thai.
Tiếng chim hót rủ nhau về tổ ấm.
Âm thanh rừng chiều lưu luyến khách lãng du.
Chorus :
Dòng thời gian êm đềm theo năm tháng.
Rừng cây xanh biết có tự bao giờ.
Có ai đếm được bao mùa cây thay lá.
Cây vẫn thầm trao nhựa sống cho cuộc đời.
Ta vẫn đi bên cạnh bao người.
Nhưng vẫn thấy cô đơn khi chiều xuống.
Khi chậm bước lưng đồi nhìn dòng suối
Nghe suối reo vọng mãi đến ngàn sau.
2. Rừng thông reo làm nao lòng lữ khách.
Lá vàng rơi lặng lẽ một cuộc đời.
Đang tải bình luận...
Xa lìa cành nơi rừng vắng chiều Thu.
Tôi lang thang khi rừng chiều tắt nắng.
Lòng ngập tràn nhung nhớ những chiều xưa,
Chiều dần buông lòng cũng dần buông.
Đời còn đọng lại chút vương vương tình.
(Chorus : Để kết).



