
Tác giả: Nguyễn Minh Khôi
Thể hiện:
"Cơn mê chiều" của tác giả Nguyễn Minh Khôi, được thể hiện qua giọng ca của Duy Trác, là một tác phẩm đầy tâm tư và chất chứa nỗi niềm. Bài hát mở đầu với hình ảnh một buổi chiều vắng lặng, không có người thương, hòa quyện với âm thanh của mưa và những ký ức đau thương. Những ca từ như "mưa non cao về dưới ngàn" và "xác phơi trên mái lầu" không chỉ gợi hình ảnh mà còn khắc họa nỗi cô đơn và sự mất mát trong cuộc sống. Tác giả đã khéo léo lồng ghép những hình ảnh của thiên nhiên với nỗi lòng con người, tạo nên một bức tranh vừa bi thương vừa đẹp đẽ. Thông điệp của bài hát nhấn mạnh giá trị của ký ức và lòng trân trọng những người đã khuất, đồng thời kêu gọi sự không quên trong tâm trí mỗi người. Cảm xúc thấm đẫm trong từng câu chữ khiến người nghe không chỉ cảm nhận được nỗi đau mà còn thấy được sức mạnh của tình yêu và lòng kiên trì trong cuộc sống. "Cơn mê chiều" là một bản ballad sâu lắng, chạm đến trái tim người nghe bằng những cảm xúc chân thật và mãnh liệt.
"Cơn mê chiều" của tác giả Nguyễn Minh Khôi, được thể hiện qua giọng ca của Duy Trác, là một tác phẩm đầy tâm tư và chất chứa nỗi niềm. Bài hát mở đầu với hình ảnh một buổi chiều vắng lặng, không có người thương, hòa quyện với âm thanh của mưa và những ký ức đau thương. Những ca từ như "mưa non cao về dưới ngàn" và "xác phơi trên mái lầu" không chỉ gợi hình ảnh mà còn khắc họa nỗi cô đơn và sự mất mát trong cuộc sống. Tác giả đã khéo léo lồng ghép những hình ảnh của thiên nhiên với nỗi lòng con người, tạo nên một bức tranh vừa bi thương vừa đẹp đẽ. Thông điệp của bài hát nhấn mạnh giá trị của ký ức và lòng trân trọng những người đã khuất, đồng thời kêu gọi sự không quên trong tâm trí mỗi người. Cảm xúc thấm đẫm trong từng câu chữ khiến người nghe không chỉ cảm nhận được nỗi đau mà còn thấy được sức mạnh của tình yêu và lòng kiên trì trong cuộc sống. "Cơn mê chiều" là một bản ballad sâu lắng, chạm đến trái tim người nghe bằng những cảm xúc chân thật và mãnh liệt.
1. Chiều nay không có em, mưa non cao về dưới ngàn
Đàn con nay lớn khôn mang gươm đao vào xóm làng
Chiều nay không có em, xác phơi trên mái lầu
Một mình nghe buốt đau, xuôi Nam Giao tìm bóng mình.
Đường Nội Thành đền xưa ai tàn phá
Cầu Tràng Tiền bạc màu loang giòng máu
Hương Giang ơi thuyền neo bến không người qua đò
Một lần thôi nhưng còn mãi
Và chiều nay không có em, đường phố cũ chân mìn.
ĐK1:
Tôi làm người khai hoang đi nhặt xác mình, xác người
Cho ruộng đồng xanh màu, cho nắng mới lên cao
Và người ơi xin chớ quên, người ơi xin chớ quên
Đang tải bình luận...