

“Đà Lạt Xa Nhau” của Anh Bằng là một bản tình ca nhạc xưa thấm đẫm nỗi buồn ly hương và chia biệt, nơi Đà Lạt hiện lên như miền ký ức không thể quên với sương trắng mặt hồ, thác Cam Ly, lá vàng rơi và những buổi hẹn hò mộng mơ đã lùi xa theo năm tháng, ca từ chậm rãi mà day dứt kể về sự xa cách không chỉ của đôi lứa mà còn là nỗi mất mát quê hương, khi cái lạnh cao nguyên hòa vào nỗi cô quạnh của người đi kẻ ở, để rồi từ những hình ảnh quen thuộc ấy, bài hát gửi gắm một giá trị tinh thần sâu sắc về nỗi nhớ, sự thủy chung và nỗi đau âm thầm của những mối tình, những miền đất đẹp đến nao lòng nhưng đành phải mất nhau suốt cả một đời.
“Đà Lạt Xa Nhau” của Anh Bằng là một bản tình ca nhạc xưa thấm đẫm nỗi buồn ly hương và chia biệt, nơi Đà Lạt hiện lên như miền ký ức không thể quên với sương trắng mặt hồ, thác Cam Ly, lá vàng rơi và những buổi hẹn hò mộng mơ đã lùi xa theo năm tháng, ca từ chậm rãi mà day dứt kể về sự xa cách không chỉ của đôi lứa mà còn là nỗi mất mát quê hương, khi cái lạnh cao nguyên hòa vào nỗi cô quạnh của người đi kẻ ở, để rồi từ những hình ảnh quen thuộc ấy, bài hát gửi gắm một giá trị tinh thần sâu sắc về nỗi nhớ, sự thủy chung và nỗi đau âm thầm của những mối tình, những miền đất đẹp đến nao lòng nhưng đành phải mất nhau suốt cả một đời.
Làm sao anh nỡ quên Ðà Lạt thơ
Quên những đêm sương đổ trắng mặt hồ
Quên người em gái ngày xưa
Quên đường suối dốc mộng mơ
Những khi chiều vắng hẹn hò.
Giờ xa nhau quá hỡi Ðà Lạt ơi!
Tôi nhớ Cam Ly ở cuối chân trời
Bao lần nghe lá vàng rơi
Bao mùa thu chết tả tơi
Lẽ gì mất nhau suốt đời.
Từ ngày ra đi anh nghe lạnh giá gần kề
Em nghe quạnh vắng tứ bề má hồng rét mướt não nề
Ðà lạt ơi! Thác Pren còn ai đến không
Ái ân còn ai đôi bóng ai nhớ rừng không.
Làm sao anh biết nỗi buồn ở đây
Xa cách quê hương đã mấy ngàn ngày
Cung sầu đổ xuống bàn tay
Có người trông ngóng từng giây
Có người trắng đêm thở dài.
Đang tải bình luận...



