

Tác giả: Phạm Đình Chương; Thơ: Quang Dũng
Thể hiện: Đức Tuấn
"Đôi mắt người Sơn Tây" của tác giả Phạm Đình Chương, với phần thơ của Quang Dũng, là một tác phẩm mang đậm nỗi nhớ quê hương và tâm tư của người lính trong thời kỳ chiến tranh. Những ca từ giàu hình ảnh như "Mắt em ơi mắt em xưa có sầu cô quạnh" không chỉ khắc họa vẻ đẹp của đôi mắt mà còn phản ánh sự cô đơn, nỗi nhớ quê hương và những kỷ niệm đau thương. Bài hát gợi lên cảm xúc sâu lắng khi nhắc đến những cảnh vật quen thuộc như sông Đáy hay non nước u hoài, tạo nên một bức tranh vừa lãng mạn vừa bi thương về quê hương. Cảm xúc u uẩn, nỗi buồn viễn xứ và khát vọng trở về được thể hiện qua từng câu chữ, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Với giọng hát đầy cảm xúc của Đức Tuấn, "Đôi mắt người Sơn Tây" không chỉ là một bản tình ca mà còn là một bản hùng ca về lòng yêu nước, về những ký ức không thể phai mờ của một thời đã qua.
"Đôi mắt người Sơn Tây" của tác giả Phạm Đình Chương, với phần thơ của Quang Dũng, là một tác phẩm mang đậm nỗi nhớ quê hương và tâm tư của người lính trong thời kỳ chiến tranh. Những ca từ giàu hình ảnh như "Mắt em ơi mắt em xưa có sầu cô quạnh" không chỉ khắc họa vẻ đẹp của đôi mắt mà còn phản ánh sự cô đơn, nỗi nhớ quê hương và những kỷ niệm đau thương. Bài hát gợi lên cảm xúc sâu lắng khi nhắc đến những cảnh vật quen thuộc như sông Đáy hay non nước u hoài, tạo nên một bức tranh vừa lãng mạn vừa bi thương về quê hương. Cảm xúc u uẩn, nỗi buồn viễn xứ và khát vọng trở về được thể hiện qua từng câu chữ, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Với giọng hát đầy cảm xúc của Đức Tuấn, "Đôi mắt người Sơn Tây" không chỉ là một bản tình ca mà còn là một bản hùng ca về lòng yêu nước, về những ký ức không thể phai mờ của một thời đã qua.
Thương nhớ ơ hờ thương nhớ ai
Sông xa từng lớp lớp mưa dài
Mắt em ơi mắt em xưa có sầu cô quạnh
Khi chớm thu về khi chớm thu về một sớm mai.
Đôi mắt Người Sơn Tây
U uẩn chiều luân lạc
Buồn viễn xứ khôn khuây
Buồn viễn xứ khôn khuây
Em hãy cùng ta mơ
Mơ một ngày đất mẹ
Ngày bóng dáng quê hương
Đường hoa khô ráo lệ.
Tôi từ chinh chiến đã ra đi
Chiều xanh không thấy bóng Ba Vì
Sông Đáy chạm nguồn quanh phủ Quốc
Non nước u hoài
non nước hao gầy, ngày chia tay.
Em vì chinh chiến thiếu quê hương
Sài Sơn, Bương Cấn mãi u buồn
Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm
Em có bao giờ, Em có bao giờ
Em thương nhớ thương.
Đôi mắt Người Sơn Tây
U uẩn chiều luân lạc
Đang tải bình luận...
Buồn viễn xứ khôn khuây
Buồn viễn xứ khôn khuây
Em hãy cùng ta mơ
Mơ một ngày đất mẹ
Ngày bóng dáng quê hương
Đường hoa khô ráo lệ.
Đôi mắt Người Sơn Tây
Đôi mắt Người Sơn Tây
Buồn viễn xứ khôn khuây.



