
Tác giả: Phạm Thế Mỹ
Thể hiện:
"Đưa em về quê hương" của tác giả Phạm Thế Mỹ, được thể hiện qua giọng ca của Miên Đức Thắng, là một bản ballad đầy nỗi niềm và tâm tư về quê hương. Ca khúc mở ra một không gian hoài niệm với hình ảnh những con đường xưa, hàng cây xanh rủ bóng, gợi nhớ về những ngày tháng êm đềm của tuổi thơ. Qua từng câu chữ, bài hát thể hiện nỗi buồn sâu sắc khi quê hương không còn nguyên vẹn, khi kỷ niệm đẹp đẽ giờ chỉ còn là dĩ vãng. Cảm xúc của nhân vật trong bài hát là sự luyến tiếc, đau thương khi phải chứng kiến sự mất mát của bạn bè, của những giấc mơ còn dang dở. Những hình ảnh như "người vợ bên mộ vắng" hay "tiếng súng kêu oan" làm nổi bật sự tàn khốc của chiến tranh, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Dù vậy, thông điệp của bài hát vẫn hướng về hy vọng với hình ảnh "mặt trời lên, xua đi đêm tối", như một lời cầu mong cho tương lai tươi sáng hơn, cho quê hương được hồi sinh. "Đưa em về quê hương" không chỉ đơn thuần là một bài hát, mà còn là một bản tình ca của nỗi nhớ, của khát vọng và niềm tin vào cuộc sống.
"Đưa em về quê hương" của tác giả Phạm Thế Mỹ, được thể hiện qua giọng ca của Miên Đức Thắng, là một bản ballad đầy nỗi niềm và tâm tư về quê hương. Ca khúc mở ra một không gian hoài niệm với hình ảnh những con đường xưa, hàng cây xanh rủ bóng, gợi nhớ về những ngày tháng êm đềm của tuổi thơ. Qua từng câu chữ, bài hát thể hiện nỗi buồn sâu sắc khi quê hương không còn nguyên vẹn, khi kỷ niệm đẹp đẽ giờ chỉ còn là dĩ vãng. Cảm xúc của nhân vật trong bài hát là sự luyến tiếc, đau thương khi phải chứng kiến sự mất mát của bạn bè, của những giấc mơ còn dang dở. Những hình ảnh như "người vợ bên mộ vắng" hay "tiếng súng kêu oan" làm nổi bật sự tàn khốc của chiến tranh, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Dù vậy, thông điệp của bài hát vẫn hướng về hy vọng với hình ảnh "mặt trời lên, xua đi đêm tối", như một lời cầu mong cho tương lai tươi sáng hơn, cho quê hương được hồi sinh. "Đưa em về quê hương" không chỉ đơn thuần là một bài hát, mà còn là một bản tình ca của nỗi nhớ, của khát vọng và niềm tin vào cuộc sống.
Đưa em về quê hương đường khuya xoay giấc ngủ
Hàng cây xanh tóc rủ ven đường
Ôi buồn sao, ôi buồn sao
Ôi ngày vui tuổi thơ anh yêu dấu đâu em?
Con đường phố xưa êm đềm, với dáng em dịu hiền
Nay còn đâu, nay còn đâu, còn lại em thơ lạc loài bơ vơ
Nằm trên đường phố xanh sao gầy mơ một bát cơm đầy
Bạn bè ra đi vài thằng không may thôi nay đã chết nơi xa
Bên dòng suối, hay ven đồi nhớ chi em buồn chi em
Đưa em về quê hương hoả châu giương mắt đỏ
Buồn đong đưa soi lối nhỏ không hồn
Không còn chi, không còn chi
Đã từ lâu từng đêm nghe tiếng súng kêu oan
Đem đạn cắm trong tim người
Đã hai mươi năm rồi, không còn chi, thôi còn chi
Để rồi đêm đêm người vợ không quên
Ngồi bên mộ vắng khóc thương chồng
Mơ một sáng dịu hiền còn lại con thơ, còn lại môi khô
Đang tải bình luận...
Ôi quê hương đó xin em xin đừng nói thêm gì
Nói chi thêm buồn, thôi em
Ôi nhạc thơ anh máu chảy nhiều rồi
Và quê hương khốn khổ nhiều rồi
Thì thôi, thì thôi xin em đừng nhắc
Cho anh được thấy, thấy sớm mai nay tuyệt vời
Mặt trời lên, mặt trời lên xua đi đêm tối
Cho em nụ cười, cho anh mơ thấy quê hương ngày mai
Hoa nở trên môi em, chim ngủ trên tay em