

“Em vẫn hoài yêu anh” của Trịnh Lâm Ngân là một ca khúc nhạc xưa trữ tình sâu lắng, kể lại nỗi chia xa lặng lẽ của người con gái chấp nhận dang dở vì ước mơ xa vời nhưng vẫn giữ trọn tình yêu trong tim, qua ca từ dịu buồn về căn gác nhỏ, tiếng đàn lạnh cung phím và những kỷ niệm đầu đời không thể bôi xóa, bài hát khắc họa tâm trạng hoài niệm, thủy chung và cam chịu rất đặc trưng của dòng nhạc xưa, để rồi gửi gắm giá trị tinh thần tha thiết rằng dù thời gian và không gian có chia đôi hai lối, có những tình yêu vẫn âm thầm tồn tại, không cần hồi đáp, chỉ cần được nhớ và được yêu mãi trong lòng.
“Em vẫn hoài yêu anh” của Trịnh Lâm Ngân là một ca khúc nhạc xưa trữ tình sâu lắng, kể lại nỗi chia xa lặng lẽ của người con gái chấp nhận dang dở vì ước mơ xa vời nhưng vẫn giữ trọn tình yêu trong tim, qua ca từ dịu buồn về căn gác nhỏ, tiếng đàn lạnh cung phím và những kỷ niệm đầu đời không thể bôi xóa, bài hát khắc họa tâm trạng hoài niệm, thủy chung và cam chịu rất đặc trưng của dòng nhạc xưa, để rồi gửi gắm giá trị tinh thần tha thiết rằng dù thời gian và không gian có chia đôi hai lối, có những tình yêu vẫn âm thầm tồn tại, không cần hồi đáp, chỉ cần được nhớ và được yêu mãi trong lòng.
Intro: - -
- - -
(theo phần trình bày của ca sĩ Như Quỳnh)
1. Ai có hỏi vì đâu, ta cách xa nhau rồi, biết làm sao em nói đây
Không trách là tại anh, mang ước mơ xa vời, nên tình mình nay dỡ dang
Bao tháng ngày bên nhau, em ngỡ tình muôn đời, có ai ngờ bẻ bàng
Bao giấc mộng chung lối, từ đây thành mây khói, theo gió nhẹ bay xa
2. Em đã nhũ lòng em, thôi chớ nên ưu sầu, hãy tìm vui bên phím tơ
Nhưng nỗi buồn từ đâu, sao cứ theo nhau về, khơi dậy niềm đau từng đêm
Phiên khúc tình yêu xưa, chan chứa mộng yêu đầu, bỗng nay thành não nề
Căn gác buồn hiu hắt, đàn xưa lạnh cung phím, buông tiếng buồn trong đêm
ĐK: Chuyện tình ta ngày qua, giờ đây có khi nào anh nghe buồn không?
Kỷ niệm xưa có bao giờ khơi dậy trong lòng, những ngày tình nồng say
Nơi phương đó bây giờ, những đêm gió mưa về mờ giăng trời mây
Đang tải bình luận...
Buồn không anh hỡi và lạnh không anh hỡi
Tình xa xưa đó anh có giây phút nào chạnh lòng
3. Xa quá rồi người ơi, ta đã hai phương trời, nhắc làm chi thêm sót xa
Thôi hết rồi người ơi, bao đón đưa trông chờ, bây giờ lẻ loi mình em
Xin giữ hoài trong tim, hơi ấm nụ hôn đầu, với bao lời ước hẹn
Mai dẫu đời ngăn cách, thời gian dù bôi xóa, em vẫn hoài yêu anh



