

"Giấc Miên Đời" của tác giả Thuận Hà, được thể hiện qua giọng ca Ngọc Quy, là một tác phẩm đầy chất thơ, mang đến cho người nghe những cảm xúc sâu lắng và suy tư về cuộc sống. Bài hát mở ra một không gian mờ ảo với hình ảnh đầu non, đầu sông chìm trong sương mù, gợi nhớ về những kỷ niệm xưa cũ và những cuộc trở về đầy hoài niệm. Ca từ như một dòng chảy cảm xúc, diễn tả nỗi buồn man mác giữa thiên nhiên và con người, nơi mà "giấc thiên đường" vẫn còn dang dở, phản ánh sự trăn trở về thời gian và những điều chưa hoàn thành trong cuộc sống. Đặc biệt, những hình ảnh hoa héo, mây xa xôi cùng với âm hưởng của mưa và sương mù tạo nên một bầu không khí u ám nhưng cũng đầy chất thơ, khiến người nghe cảm nhận rõ ràng sự phù du của cuộc đời. Thông điệp mà bài hát gửi gắm chính là sự tìm kiếm chốn nương náu cho hồn mình giữa những bão tố của cuộc sống, khơi gợi trong lòng mỗi người một nỗi niềm sâu sắc về sự trôi chảy của thời gian và những khao khát không bao giờ tắt.
"Giấc Miên Đời" của tác giả Thuận Hà, được thể hiện qua giọng ca Ngọc Quy, là một tác phẩm đầy chất thơ, mang đến cho người nghe những cảm xúc sâu lắng và suy tư về cuộc sống. Bài hát mở ra một không gian mờ ảo với hình ảnh đầu non, đầu sông chìm trong sương mù, gợi nhớ về những kỷ niệm xưa cũ và những cuộc trở về đầy hoài niệm. Ca từ như một dòng chảy cảm xúc, diễn tả nỗi buồn man mác giữa thiên nhiên và con người, nơi mà "giấc thiên đường" vẫn còn dang dở, phản ánh sự trăn trở về thời gian và những điều chưa hoàn thành trong cuộc sống. Đặc biệt, những hình ảnh hoa héo, mây xa xôi cùng với âm hưởng của mưa và sương mù tạo nên một bầu không khí u ám nhưng cũng đầy chất thơ, khiến người nghe cảm nhận rõ ràng sự phù du của cuộc đời. Thông điệp mà bài hát gửi gắm chính là sự tìm kiếm chốn nương náu cho hồn mình giữa những bão tố của cuộc sống, khơi gợi trong lòng mỗi người một nỗi niềm sâu sắc về sự trôi chảy của thời gian và những khao khát không bao giờ tắt.
1. Ta về tới đầu non, non chìm trong sương mù
Ta về tới đầu sông, nước âm thầm xuôi biển
Ta đứng lại một mình, nghe mặt đất hoang vu, nghe tiếng gọi ban sơ
2. Em về giữa chiều thu, em buồn như sương mù
Ta về giữa đời nhau, giấc thiên đường dang dở
Hoa héo nhụy ngậm ngùi, mây về chốn xa xôi, mưa mắt lệ chơi vơi
ĐK:
Ôi! phù du cánh mỏng trước ngọn đèn đêm thâu
Ôi! loài hoa cánh mỏng nát giữa trời mưa ngâu
Ngày buồn mãi lê thê, người còn mãi u mê
Hồn tìm nơi nương náu, miên man bước ta về
3.Non chờ tới mùa xuân, xuân rời xa vội vàng
Sông chờ tới mùa thu, sóng xô bờ hoang hoải
Mây đứng lại giữa trời, mưa mặt đất âm u, mưa kể chuyện xa xưa
Đang tải bình luận...



