

Bài hát "Giấc mơ cánh cò" của nhạc sĩ Vũ Quốc Việt là một khúc ca hoài niệm đầy xúc động về tình yêu và những kỷ niệm tuổi thơ nơi làng quê yêu dấu. Hình ảnh cánh cò trắng cùng dòng sông, lũy tre và cánh đồng lúa xanh ngát hiện lên như một bức tranh thanh bình gắn liền với những giấc mơ hồn nhiên của đôi trai gái. Tác giả khéo léo lồng ghép hình ảnh lời ru và tiếng đàn "tính tang tình tang" để diễn tả sự gắn kết sâu đậm giữa người nghệ sĩ với mảnh đất quê hương. Tình cảm ấy lớn dần theo năm tháng, từ những nét vẽ ngây thơ cho đến khi trầu quấn thân cau, gợi lên hy vọng về một cái kết viên mãn cho mối tình nồng thắm. Tuy nhiên, thực tại nghiệt ngã ập đến khi người con gái đi lấy chồng, khiến tiếng đàn đứt dây lơi lả và lời hát ru bỗng chốc trở thành lời tiễn biệt. Nỗi buồn "hắt hiu" của gió chiều hòa cùng sự trống vắng trên ruộng đồng khi cánh cò xưa không còn ghé lại, tạo nên một khoảng không gian đầy nuối tiếc. Bài hát là sự giao thoa giữa niềm vui rạng rỡ của mùa xuân và nỗi đau âm thầm của một người ở lại nhìn theo bóng hình xa xăm. Những câu hỏi tu từ về việc cò bay đi đâu giữa núi cao biển sâu đã chạm đến sự cô đơn cùng cực của nhân vật chính trong dòng đời xuôi ngược. Dù thời gian có làm "nước chảy đá mòn", giai điệu và bóng dáng cánh cò năm ấy vẫn mãi là một mảnh ký ức không thể nào quên trong tâm khảm. Qua đó, tác phẩm tôn vinh vẻ đẹp của sự chung thủy và những giá trị tinh thần giản dị nhưng thiêng liêng mà mỗi người luôn mang theo suốt cuộc đời.
Bài hát "Giấc mơ cánh cò" của nhạc sĩ Vũ Quốc Việt là một khúc ca hoài niệm đầy xúc động về tình yêu và những kỷ niệm tuổi thơ nơi làng quê yêu dấu. Hình ảnh cánh cò trắng cùng dòng sông, lũy tre và cánh đồng lúa xanh ngát hiện lên như một bức tranh thanh bình gắn liền với những giấc mơ hồn nhiên của đôi trai gái. Tác giả khéo léo lồng ghép hình ảnh lời ru và tiếng đàn "tính tang tình tang" để diễn tả sự gắn kết sâu đậm giữa người nghệ sĩ với mảnh đất quê hương. Tình cảm ấy lớn dần theo năm tháng, từ những nét vẽ ngây thơ cho đến khi trầu quấn thân cau, gợi lên hy vọng về một cái kết viên mãn cho mối tình nồng thắm. Tuy nhiên, thực tại nghiệt ngã ập đến khi người con gái đi lấy chồng, khiến tiếng đàn đứt dây lơi lả và lời hát ru bỗng chốc trở thành lời tiễn biệt. Nỗi buồn "hắt hiu" của gió chiều hòa cùng sự trống vắng trên ruộng đồng khi cánh cò xưa không còn ghé lại, tạo nên một khoảng không gian đầy nuối tiếc. Bài hát là sự giao thoa giữa niềm vui rạng rỡ của mùa xuân và nỗi đau âm thầm của một người ở lại nhìn theo bóng hình xa xăm. Những câu hỏi tu từ về việc cò bay đi đâu giữa núi cao biển sâu đã chạm đến sự cô đơn cùng cực của nhân vật chính trong dòng đời xuôi ngược. Dù thời gian có làm "nước chảy đá mòn", giai điệu và bóng dáng cánh cò năm ấy vẫn mãi là một mảnh ký ức không thể nào quên trong tâm khảm. Qua đó, tác phẩm tôn vinh vẻ đẹp của sự chung thủy và những giá trị tinh thần giản dị nhưng thiêng liêng mà mỗi người luôn mang theo suốt cuộc đời.
Gió chiều cứ hắt hiu nghe buồn thiu
Cánh cò trắng ấu thơ bay về đâu
Mà chẳng thấy ghé qua ghé qua ruộng đồng
Để lúa mỏi vẫy tay trông chờ mong
Nhớ ngày bé thích vẽ tranh về cánh đồng
Có dòng sông có lũy tre có mẹ tôi
Còn em thích vẽ tranh về cánh cò
Cò trắng sải cánh bay trên cánh đồng xanh
Cò bay cò bay núi cao biển sâu biết đâu cò về
Cò bay cò bay có nghe lời ru í ơi à ơi
Cò bay cò bay biết sao gặp nhau ! Nước chảy đá mòn
Cò bay cò bay tiếng tơ đàn tôi tính tang tình tang
Nhớ ngày ấy đắm say thương cánh cò
Tiếng đàn tôi tính tang tang tình tang
Bài hát ru em ru em đến chơi
Bài hát ru em một thời mộng mơ
Thế là nắng rất tươi khi mùa xuân
Cánh đồng lúa ngát xanh bên dòng sông
Trầu quấn lấy thân cau đá vôi chờ nhau
Đang tải bình luận...
Cò trắng xoãi cánh bay quanh cánh đồng tôi
Cò bay cò bay núi cao biển sâu biết đâu cò về
Cò bay cò bay có nghe lời ru í ơi à ơi
Cò bay cò bay biết sao gặp nhau ! Nước chảy đá mòn
Cò bay cò bay tiếng tơ đàn tôi tính tang tình tang
Đến ngày ấy mới hay em qua cầu
Tiếng đàn tôi đứt dây lơi lả lơi
Bài hát tiễn em qua cánh đồng
Bài hát đã bao năm không thể quên
Bài hát đến hôm nay không thể quên



