
Tác giả: Danh Zoram
Thể hiện:
"Lạc duyên lạc phận" của tác giả Danh Zoram, được thể hiện bởi ca sĩ Dương Nhất Linh, là một bản ballad đầy tâm trạng, khắc họa nỗi buồn sâu sắc của tình yêu và số phận. Qua những ca từ, bài hát vẽ nên bức tranh u tối về những tổn thương trong tình yêu, khi mà người ta luôn yêu thương nhưng lại phải chịu đựng những đớn đau. Hình ảnh hoàng hôn và ánh trăng tàn không chỉ là biểu tượng cho sự lặng lẽ của nỗi nhớ mà còn phản ánh những kiếp người lạc lối trong tình duyên. Cảm xúc chênh vênh giữa niềm khao khát và nỗi cô đơn được thể hiện rõ nét qua những câu hát, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Thông điệp mà bài hát truyền tải chính là sự chấp nhận và kiên cường trước những thử thách của tình yêu, dù cho cuộc sống có đầy rẫy muộn phiền, ta vẫn phải ngân lên khúc ca thương sầu, tìm kiếm ánh sáng trong bóng tối của số phận.
"Lạc duyên lạc phận" của tác giả Danh Zoram, được thể hiện bởi ca sĩ Dương Nhất Linh, là một bản ballad đầy tâm trạng, khắc họa nỗi buồn sâu sắc của tình yêu và số phận. Qua những ca từ, bài hát vẽ nên bức tranh u tối về những tổn thương trong tình yêu, khi mà người ta luôn yêu thương nhưng lại phải chịu đựng những đớn đau. Hình ảnh hoàng hôn và ánh trăng tàn không chỉ là biểu tượng cho sự lặng lẽ của nỗi nhớ mà còn phản ánh những kiếp người lạc lối trong tình duyên. Cảm xúc chênh vênh giữa niềm khao khát và nỗi cô đơn được thể hiện rõ nét qua những câu hát, khiến người nghe không khỏi chạnh lòng. Thông điệp mà bài hát truyền tải chính là sự chấp nhận và kiên cường trước những thử thách của tình yêu, dù cho cuộc sống có đầy rẫy muộn phiền, ta vẫn phải ngân lên khúc ca thương sầu, tìm kiếm ánh sáng trong bóng tối của số phận.
Người ta yêu thương lại luôn khiến tim mình tổn thương
Dẫu cho bao buồn đau anh vẫn chấp nhận
Tình duyên nhân gian sầu ai oán xin trời thấu cho
Bỗng hoàng hôn xoay ngả nghiêng riêng ta hững hờ.
Bao nhiêu kiếp cớ sao chưa gặp
Con đường tình hiu quạnh se thắt
Một cõi trời riêng lá ngập úa vàng
Ánh trăng tàn nỗi nhớ miên man.
Họa phong tâm thức tơ vương tàn
Khúc điếu tàn một kiếp trăm năm
Hoa còn ngát hương thơm ven đường
Cớ sao mình lạc hướng.
ĐK:
Chạnh lòng ta giấu đi nỗi niềm riêng ôm ấp những muộn phiền
Giọt lệ nhẹ rơi đơn côi đêm dài tăm tối
Giữa vạn kiếp sống ta vẫn mình ta ngân khúc ca thương sầu
Lạc phận lạc duyên muôn kiếp tương tư mình ta.
Đang tải bình luận...