
Tác giả: Hoài Linh
Thể hiện:
"Liên Khúc Căn nhà màu tím & Nhịp cầu tri âm" của tác giả Hoài Linh là một tác phẩm âm nhạc đầy cảm xúc, mang đậm hơi thở của tình yêu và nỗi nhớ. Qua những ca từ tinh tế, bài hát khắc họa hình ảnh của một người lính trong những ngày tháng chinh chiến, luôn hướng về người yêu với những kỷ niệm ngọt ngào và những ước mơ giản dị. Căn nhà màu tím trở thành biểu tượng cho những kỷ niệm yêu thương, nơi mà mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười đều chứa đựng những mong mỏi và khát khao được trở về. Những lời ca như "Đời anh đây đó mười phương, Gặp em anh đã thương càng thương" thể hiện sự gắn bó sâu sắc giữa hai tâm hồn, bất chấp khoảng cách và thời gian. Bài hát không chỉ đơn thuần là một bản tình ca, mà còn là một bức tranh sống động về tình yêu, lòng trung thành và những khát khao giản dị của con người trong bối cảnh chiến tranh. Thông điệp mà bài hát mang lại chính là niềm tin vào tình yêu bền vững, dù có bao nhiêu thử thách, và sự khao khát về một mái ấm hạnh phúc, nơi tình yêu có thể nở rộ giữa những khó khăn của cuộc đời.
"Liên Khúc Căn nhà màu tím & Nhịp cầu tri âm" của tác giả Hoài Linh là một tác phẩm âm nhạc đầy cảm xúc, mang đậm hơi thở của tình yêu và nỗi nhớ. Qua những ca từ tinh tế, bài hát khắc họa hình ảnh của một người lính trong những ngày tháng chinh chiến, luôn hướng về người yêu với những kỷ niệm ngọt ngào và những ước mơ giản dị. Căn nhà màu tím trở thành biểu tượng cho những kỷ niệm yêu thương, nơi mà mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười đều chứa đựng những mong mỏi và khát khao được trở về. Những lời ca như "Đời anh đây đó mười phương, Gặp em anh đã thương càng thương" thể hiện sự gắn bó sâu sắc giữa hai tâm hồn, bất chấp khoảng cách và thời gian. Bài hát không chỉ đơn thuần là một bản tình ca, mà còn là một bức tranh sống động về tình yêu, lòng trung thành và những khát khao giản dị của con người trong bối cảnh chiến tranh. Thông điệp mà bài hát mang lại chính là niềm tin vào tình yêu bền vững, dù có bao nhiêu thử thách, và sự khao khát về một mái ấm hạnh phúc, nơi tình yêu có thể nở rộ giữa những khó khăn của cuộc đời.
1. Chiều nhìn ra đầu ngõ
Dâng dâng niềm tưởng nhớ dáng xinh xinh một người
Được nghỉ năm ngày phép
Mất hai hôm làm quen em mới cho mình biết tên
Cuộc đời chinh chiến quanh năm dưới bưng biền
Thì gót liễu mong manh làm sao bước song hành
Anh chỉ e ngại gió lay nụ tầm xuân vừa hé
2. Chiều nào khi về đến
Ngang căn nhà màu tím biết em đang trộm nhìn
Vào mộng chưa tỏ lối
Bến mơ đang chờ nơi, chưa thấy ai vừa ý thôi
Đời người con gái mưa sa giữa lưng trời
Hạt xuống giếng ngậm ngùi, hạt rơi luống hoa cười
Ai chẳng mong gặp bến trong khỏi hờn duyên má hồng
ĐK:
Đời anh đây đó mười phương
Gặp em anh đã thương càng thương.
Thương đôi môi đầy nhựa sống, thương tia mắt dào dạt sóng
Tuổi ngọc xuân son nét ngà khuôn trăng tròn
Đang tải bình luận...
Tình anh cao vút trường sơn gặp em anh ước mong gì hơn
Cho anh bông hồng còn thắm cho anh trái ngọt vườn cấm
Và còn cho nữa tiếng ru trẻ thơ
3. Nẻo đời muôn vạn lối
Yêu nhau vì lời nói mến nhau qua nụ cười.
Dặn dò thêm lần cuối
Sách đem cho bầy em, lưu bút ghi vài đứa quen
Ngày lành hăm sáu, hai mươi chiếc xe màu
Chở đám cưới cô dâu cài hoa trắng sang cầu.
Ta nhìn nhau tia mắt trao một nụ hôn ban đầu.
1. Tôi ở đồn xa nhịp cầu duyên mong nối tri âm muốn tìm
Em ở thành đô ngại gì một câu thơ hoà điệu lòng cảm mến
Oanh, Yến hay Liên Hồng, Loan, Ðào, Diễm hằng ngày nghe nói tên
Muốn quen để rồi đến em Hậu Giang tôi cũng kiếm miền Trung tôi cũng tìm
2. Nối nhịp cầu duyên của người anh lính chiến em xin nhắn lời
Bao tuổi người ơi! đường tình đã nên đôi? Thật lòng đừng lừa dối
Ði lính bao lâu người trông đẹp xấu lập được bao chiến công?
Mấy câu thành thật ước mong vì sinh ra phận gái, hỏi ai không lấy chồng?
ĐK: Tuổi đời vừa đúng ba mươi không đẹp người cũng dễ coi
Ðộc thân vui tính tròn ba năm lính, chưa lần có bạn tâm tình
Từ ngày rời áo thư sinh, sa trường lừng tiếng chiến binh
Thề không gian dối mười huy chương thôi, có sao nói vậy người ơi!
3. Tôi ở ngoài biên gửi lòng trên trang giấy se duyên kết tình
Em ở thành kinh nhìn đời màu xanh xanh hòa nhịp lòng cùng lính
Khi đã nên duyên thuyền chung một bến trọn đời anh có em
Cuối năm trời lạnh gió đông, mười lăm hôm nghỉ phép là ta in thiếp hồng!