

Tác giả: Phú Quang; Thơ: Nguyễn Thị Hoàng
Thể hiện: Ngọc Anh
"Lời rêu" của tác giả Phú Quang, với phần thơ của Nguyễn Thị Hoàng, được thể hiện đầy cảm xúc qua giọng ca của Ngọc Anh. Bài hát như một dòng hồi tưởng, nơi những kỷ niệm và nỗi đau được chắt lọc từ những cuộc chia ly và thời gian trôi qua. Ca từ mở ra một không gian tĩnh lặng, nơi người nghe có thể cảm nhận được sự cô đơn và nỗi buồn sâu thẳm, khi hình ảnh "cơn mưa như nước mắt" gợi nhớ đến những giọt lệ của cuộc đời. Hình ảnh "đá tảng nào vô tri chết một đời rêu xanh" không chỉ thể hiện sự tĩnh lặng mà còn là sự trăn trở về những gì đã qua, những mối quan hệ đã từng gắn bó nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ. "Lời rêu" không chỉ đơn thuần là một bài hát, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật sâu sắc, mang đến cho người nghe những suy ngẫm về tình yêu, thời gian và sự mất mát, đồng thời khơi gợi những cảm xúc chân thật và tinh tế trong hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống.
"Lời rêu" của tác giả Phú Quang, với phần thơ của Nguyễn Thị Hoàng, được thể hiện đầy cảm xúc qua giọng ca của Ngọc Anh. Bài hát như một dòng hồi tưởng, nơi những kỷ niệm và nỗi đau được chắt lọc từ những cuộc chia ly và thời gian trôi qua. Ca từ mở ra một không gian tĩnh lặng, nơi người nghe có thể cảm nhận được sự cô đơn và nỗi buồn sâu thẳm, khi hình ảnh "cơn mưa như nước mắt" gợi nhớ đến những giọt lệ của cuộc đời. Hình ảnh "đá tảng nào vô tri chết một đời rêu xanh" không chỉ thể hiện sự tĩnh lặng mà còn là sự trăn trở về những gì đã qua, những mối quan hệ đã từng gắn bó nhưng giờ đây lại trở nên xa lạ. "Lời rêu" không chỉ đơn thuần là một bài hát, mà còn là một tác phẩm nghệ thuật sâu sắc, mang đến cho người nghe những suy ngẫm về tình yêu, thời gian và sự mất mát, đồng thời khơi gợi những cảm xúc chân thật và tinh tế trong hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống.
Ai đi qua xa vắng để chiều run một mình
Mười hai năm tỉnh giấc trắng đôi bờ tóc đen
Uống cùng nhau một giọt đắng cay nào chia đôi
Say cùng nhau một giọt trong mối đời pha phôi
Say cùng nhau người ơi chút nồng thơm cuối đời
Vương dùm nhau sợi tóc ràng buộc trời sinh đôi
Cơn mưa như nước mắt phủ kính đời muộn phiền
Thời gian chung đã hết tháng ngày riêng cũng phai
Ngày mai ta bỏ đi trần gian xin trả lại
Đá tảng nào vô tri chết một đời rêu xanh
Đang tải bình luận...



