

"Lời ru muôn trùng" của tác giả Phan Thanh Tâm, được thể hiện qua giọng hát ngọt ngào của Kana Ngọc Thúy, là một bản ballad đầy cảm xúc, khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo và tình yêu thương vô bờ bến dành cho con cái. Ca từ của bài hát mở ra một không gian hoài niệm, nơi những ký ức về mẹ được tái hiện qua từng câu chữ, từ ánh sáng soi lối đến những kỷ niệm ấm áp bên mái tóc xanh mơ. Những hình ảnh giản dị nhưng sâu sắc như "Mẹ dắt con đi qua lối nhỏ" hay "Mẹ quên năm tháng phiêu du" không chỉ gợi nhớ về sự chăm sóc, che chở mà còn thể hiện nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Bài hát như một lời nhắc nhở về cội nguồn, về những giá trị tinh thần mà mẹ đã dạy dỗ, dù cho cuộc sống có đưa đẩy, con vẫn phải tìm về. Đặc biệt, điệp khúc mang đến một nỗi niềm trăn trở, khi hình bóng mẹ dần xa khuất, để lại trong lòng con những nỗi buồn da diết, "Lòng chiều hoang, con muôn đời dại khờ". "Lời ru muôn trùng" không chỉ là một bản nhạc, mà còn là một hành trình cảm xúc, một sự tri ân sâu sắc đến hình ảnh người mẹ, là nguồn động lực để con vững bước trong cuộc đời.
"Lời ru muôn trùng" của tác giả Phan Thanh Tâm, được thể hiện qua giọng hát ngọt ngào của Kana Ngọc Thúy, là một bản ballad đầy cảm xúc, khắc họa hình ảnh người mẹ tần tảo và tình yêu thương vô bờ bến dành cho con cái. Ca từ của bài hát mở ra một không gian hoài niệm, nơi những ký ức về mẹ được tái hiện qua từng câu chữ, từ ánh sáng soi lối đến những kỷ niệm ấm áp bên mái tóc xanh mơ. Những hình ảnh giản dị nhưng sâu sắc như "Mẹ dắt con đi qua lối nhỏ" hay "Mẹ quên năm tháng phiêu du" không chỉ gợi nhớ về sự chăm sóc, che chở mà còn thể hiện nỗi đau và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Bài hát như một lời nhắc nhở về cội nguồn, về những giá trị tinh thần mà mẹ đã dạy dỗ, dù cho cuộc sống có đưa đẩy, con vẫn phải tìm về. Đặc biệt, điệp khúc mang đến một nỗi niềm trăn trở, khi hình bóng mẹ dần xa khuất, để lại trong lòng con những nỗi buồn da diết, "Lòng chiều hoang, con muôn đời dại khờ". "Lời ru muôn trùng" không chỉ là một bản nhạc, mà còn là một hành trình cảm xúc, một sự tri ân sâu sắc đến hình ảnh người mẹ, là nguồn động lực để con vững bước trong cuộc đời.
Còn đâu ánh sáng soi nghiêng lối về
Còn đâu bóng nắng lênh loang cuối trời bàng bạc
Mẹ dắt con đi qua lối nhỏ
Mẹ nắm tay con men bóng cỏ
Sỏi đá ngân / nga muôn nốt đời.. ngược xuôi.
Mẹ dõi theo con mỗi lúc tan học về
Gội nắng chan mưa nâng bước con từng ngày
Mẹ quên năm tháng phiêu du
Còn đâu mái tóc xanh mơ.
Giọng hát ru con chan chứa từng nhịp thở
Mẹ bảo ban con tha thiết lời dịu dàng
Này con ơi mãi nhớ câu
Dù cho sông suối nơi đâu
Vẫn đừng quên, tìm về.. cội nguồn.
ĐK:
Ngày bóng mẹ in trên con đường cát bụi
Ngược gió thời gian theo muôn trùng đá cuội
Một ngày thôi thoảng tiếng trăm năm đợi chờ
Mẹ ơi, con muốn hét cho vơi nỗi niềm
Chiều buồn mẹ đi không về
Lòng chiều hoang, con muôn đời dại khờ.
Đang tải bình luận...
Mẹ đã ru con qua bấy mùa cằn cỗi
Ngậm đắng cho con đến bến bờ ngọt bùi
Lời yêu thương vẫn cất lên
Bờ môi khô giấu khát khao
Mẹ - dòng dịu êm không về, không còn nữa rồi.
Tượng đá ôm con mấy kiếp đời còn ghi
Giọt nước mắt rơi chao chát lời thì thầm
Mẹ ơi con ấp trong tim
Lời ru ru mãi thiên thu
Đến muôn trùng, muôn trùng.



