

Bài hát "Mẹ ngồi chờ xuân" của tác giả Hồ Khắc Tùng, được thể hiện bởi chính tác giả, mang đến một bức tranh sâu sắc về tình mẹ con và nỗi nhớ quê hương trong những ngày Tết. Qua từng câu chữ, người nghe cảm nhận được nỗi vất vả, hy sinh thầm lặng của người mẹ, người luôn chờ đợi con cái trở về, dù cho cuộc sống có gian nan đến đâu. Ca từ như một dòng tâm sự, thể hiện sự trăn trở của người con khi phải sống xa quê, giữa những bộn bề lo toan, nhưng vẫn không nguôi nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ. Tình cảm thiêng liêng ấy được khắc họa rõ nét qua hình ảnh mẹ ngồi chờ xuân, mang theo bao mong mỏi cho con. Bài hát không chỉ là nỗi lòng của một người con mà còn là tiếng lòng của nhiều người xa quê, gửi gắm thông điệp về giá trị gia đình, sự hy sinh và tình yêu vô bờ bến của mẹ. Cảm xúc buồn bã, nhưng cũng đầy hy vọng, khi người con hứa hẹn sẽ trở về, làm ấm lòng mẹ trong những ngày xuân. "Mẹ ngồi chờ xuân" chính là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến trái tim người nghe, khơi dậy những kỷ niệm và tình cảm sâu sắc về quê hương và gia đình.
Bài hát "Mẹ ngồi chờ xuân" của tác giả Hồ Khắc Tùng, được thể hiện bởi chính tác giả, mang đến một bức tranh sâu sắc về tình mẹ con và nỗi nhớ quê hương trong những ngày Tết. Qua từng câu chữ, người nghe cảm nhận được nỗi vất vả, hy sinh thầm lặng của người mẹ, người luôn chờ đợi con cái trở về, dù cho cuộc sống có gian nan đến đâu. Ca từ như một dòng tâm sự, thể hiện sự trăn trở của người con khi phải sống xa quê, giữa những bộn bề lo toan, nhưng vẫn không nguôi nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ. Tình cảm thiêng liêng ấy được khắc họa rõ nét qua hình ảnh mẹ ngồi chờ xuân, mang theo bao mong mỏi cho con. Bài hát không chỉ là nỗi lòng của một người con mà còn là tiếng lòng của nhiều người xa quê, gửi gắm thông điệp về giá trị gia đình, sự hy sinh và tình yêu vô bờ bến của mẹ. Cảm xúc buồn bã, nhưng cũng đầy hy vọng, khi người con hứa hẹn sẽ trở về, làm ấm lòng mẹ trong những ngày xuân. "Mẹ ngồi chờ xuân" chính là một tác phẩm nghệ thuật chạm đến trái tim người nghe, khơi dậy những kỷ niệm và tình cảm sâu sắc về quê hương và gia đình.
1. Giọt mồ hôi, mẹ rơi thấm ướt đôi môi
Gánh rong đã bao năm rồi
Mong ngày con lớn khôn thôi
Dù gian nan, dù hy sinh cũng không màng
Dù cho tháng năm phai tàn
Nhưng lòng chẳng chút than van.
2. Đoạn đường xa, mình con đang bước đi qua
Nhớ thương biết bao quê nhà
Nơi này sao lắm phong ba
Cầu bình an, ngày mai tươi sáng huy hoàng
Nguyện đem trái tim son vàng
Mang về đổi lấy vinh quang.
T-ĐK:
Con ăn uống gì chưa?
Không thức khuya nhiều ngủ sớm nghe chưa?
Đêm nay đã giao thừa
Không biết bây giờ, con về nhà chưa?
ĐK:
Tết này mẹ ơi, về sao chẳng được mẹ ơi
Mắt sầu lệ rơi, biết bao nỗi niềm đầy vơi
Pháo hoa vang trời, người ta chúc mừng năm mới
Có riêng tôi ngồi, trông về quê nhà mù khơi.
Đang tải bình luận...
Nhắn dùm mẹ tôi, đời con có mình mẹ thôi
Biết rằng mẹ tôi, buồn thương mấy xuân qua rồi
Xứ xa quê người, đời con vẫn còn nổi trôi
Chốn quê mẹ ngồi, mong ngày con về mà thôi.
ĐK:
Tết này mẹ ơi, về sao chẳng được mẹ ơi
Mắt sầu lệ rơi, biết bao nỗi niềm đầy vơi
Pháo hoa vang trời, người ta chúc mừng năm mới
Có riêng tôi ngồi, trông về quê nhà mù khơi.
Nhắn dùm mẹ tôi, đời con có mình mẹ thôi
Biết rằng mẹ tôi, buồn thương mấy xuân qua rồi
Xứ xa quê người, đời con vẫn còn nổi trôi
Chốn quê mẹ ngồi, mong ngày con về mà thôi.
* Mẹ ngồi chờ xuân đến đi bao lần
Tháng năm trôi dần, sao đời con còn gian truân
Ráng lên chuyên cần, con rồi sẽ được thành nhân.
Xứ xa quê người, đời con vẫn còn nổi trôi
Chốn quê mẹ ngồi, mong ngày…. con về mà thôi.



