
Tác giả: Châu Đăng Khoa
Thể hiện:
"Nhớ người hay nhớ..." là một tác phẩm của Châu Đăng Khoa, được thể hiện bởi Sofia, Khói và chính tác giả. Bài hát mang đến một cảm xúc day dứt, với những ca từ thể hiện nỗi nhớ nhung và sự phân vân trong tình yêu. Qua từng câu chữ, người nghe cảm nhận được sự mâu thuẫn giữa việc nhớ một người và cảm giác đơn độc khi không được đáp lại. Những câu hỏi "Nhớ người hay nhớ ta?" như một lời tự vấn, phản ánh tâm trạng của những người yêu đơn phương, khi mà tình cảm không được reciprocate. Bài hát không chỉ đơn thuần là nỗi nhớ, mà còn là sự chênh vênh giữa khát khao và thực tại, giữa việc muốn giữ lại một hình bóng và sự chấp nhận rằng có thể người đó không còn nhớ đến mình. Cảm xúc trong "Nhớ người hay nhớ..." vừa sâu lắng vừa chân thật, khiến người nghe dễ dàng đồng cảm với những trăn trở trong tình yêu và cuộc sống. Thông điệp mà bài hát truyền tải chính là sự khám phá bản thân trong tình yêu, sự chấp nhận nỗi đau và tìm kiếm ý nghĩa trong những kỷ niệm đã qua, tạo nên một giá trị tinh thần đáng trân trọng.
"Nhớ người hay nhớ..." là một tác phẩm của Châu Đăng Khoa, được thể hiện bởi Sofia, Khói và chính tác giả. Bài hát mang đến một cảm xúc day dứt, với những ca từ thể hiện nỗi nhớ nhung và sự phân vân trong tình yêu. Qua từng câu chữ, người nghe cảm nhận được sự mâu thuẫn giữa việc nhớ một người và cảm giác đơn độc khi không được đáp lại. Những câu hỏi "Nhớ người hay nhớ ta?" như một lời tự vấn, phản ánh tâm trạng của những người yêu đơn phương, khi mà tình cảm không được reciprocate. Bài hát không chỉ đơn thuần là nỗi nhớ, mà còn là sự chênh vênh giữa khát khao và thực tại, giữa việc muốn giữ lại một hình bóng và sự chấp nhận rằng có thể người đó không còn nhớ đến mình. Cảm xúc trong "Nhớ người hay nhớ..." vừa sâu lắng vừa chân thật, khiến người nghe dễ dàng đồng cảm với những trăn trở trong tình yêu và cuộc sống. Thông điệp mà bài hát truyền tải chính là sự khám phá bản thân trong tình yêu, sự chấp nhận nỗi đau và tìm kiếm ý nghĩa trong những kỷ niệm đã qua, tạo nên một giá trị tinh thần đáng trân trọng.
Nhớ người, hay nhớ ta !?
Nhớ, người hay nhớ ta, nhớ người !
Nhớ người ta hay nhớ, người ta
Nhớ người chẳng nhớ ta!
Nhớ, người ta chẳng hay, nhớ người !
Nhớ người chẳng hay, nhớ người ta
Đêm nay, đêm trước khi đêm nay
Cơn tương tư cuốn tôi loay hoay
Tôi phân vân nhớ hay thôi nhớ vậy thôi
Đêm mai, đêm mốt, sau đêm mai
Vẫn tương tư nhớ ai bên ai
Ai ngân nga nhớ một người chẳng hề nhớ tôi.
Em buồn hoài một chuyện cũ nhưng khi ai hỏi thì em nói mới
Thứ em tưởng đã phủ rong rêu, chả mấy khi lại được nói tới
Em sợ cơn đau gọi mời, rồi lại khiến tim mình lôi thôi
Thay vì đi tìm bờ vai từ một ai để làm gối mới.
Là em nói dối đến chuyện buồn em cũng đem khoe
Em còn bao điều khát khao, với em tình yêu vẫn luôn xem nhẹ
Đang tải bình luận...
Em sẵn sàng bắt lỗi một người, nếu bí mật không kể em nghe?
Nhớ người, hay nhớ ta !?
Nhớ, người hay nhớ ta, nhớ người !
Nhớ người ta hay nhớ, người ta
Nhớ người chẳng nhớ ta!
Nhớ, người ta chẳng hay, nhớ người !
Nhớ người chẳng hay, nhớ người ta
Đêm nay, đêm trước khi đêm nay
Cơn tương tư cuốn tôi loay hoay
Tôi phân vân nhớ hay thôi nhớ vậy thôi
Đêm mai, đêm mốt, sau đêm mai
Vẫn tương tư nhớ ai bên ai
Ai ngân nga nhớ một người chẳng hề nhớ tôi.
Em thật sự có chút bận lòng hay chỉ ghét cảm giác một mình
Khi chưa có lựa chọn tốt hơn, thì cô đơn đi đến tột đỉnh
Em gieo chiếc neo đó xuống, đắm vào những thứ mình khát khao
Những thứ miễn là đủ đủ lớn lao để biến tình yêu nhỏ thành hạt gạo
Em nghĩ rằng mình bị hại, với trái tim đầy những nhát dao
Em chỉ thích những bài hát sao cho cảm xúc đó không ai lạc vào
Em tưởng là mình biết yêu, nhưng nuông chiều bản thân mù quáng
Sự ích kỷ đã kịp giết chết em từ ngay lần đầu chủ quan.
Em thấy nhớ khi nào trống trãi?
Kẻ chỉ biết thương mình trong vai
Yêu chết đi sống lại nào là?
Nhớ một người không phai?
Nhớ người, hay nhớ ta !?
Nhớ, người hay nhớ ta, nhớ người !
Nhớ người ta hay nhớ, người ta
Nhớ người chẳng nhớ ta!
Nhớ, người ta chẳng hay, nhớ người !
Nhớ người chẳng hay, nhớ người ta
Đêm nay, đêm trước khi đêm nay
Cơn tương tư cuốn tôi loay hoay
Tôi phân vân nhớ hay thôi nhớ vậy thôi
Đêm mai, đêm mốt, sau đêm mai
Vẫn tương tư nhớ ai bên ai
Ai ngân nga nhớ một người chẳng hề nhớ tôi.
Uh thì điều gì đến sẽ đến nhưng đâu thể mãi ở bên em
Như em luôn cố chấp ‘giành’ lấy thứ vốn sinh ra không phải cho mình
Uh thì mình đã có những lúc yếu đuối cứ ngỡ rằng đang cô đơn
Nên đã lỡ kiếm tìm ai để lấp khoảng trống vốn có trong đời