
Tác giả: Dương Trường Giang
Thể hiện:
"Phố Không Mùa" của Dương Trường Giang, được thể hiện bởi Anh Tuấn và Trường Giang, là một tác phẩm đầy chất thơ, mang đến những cảm xúc sâu lắng về thời gian và kỷ niệm. Bài hát mở đầu bằng hình ảnh gió rét và những kỷ niệm khô cằn, gợi nhớ đến những khoảnh khắc đã qua, nơi mà nỗi đau và nước mắt trở thành những người bạn đồng hành. Ca từ tinh tế khắc họa một bức tranh mùa đông lạnh lẽo, nơi mà những mùa lá rơi trở thành biểu tượng cho những điều đã mất, những mối tình đã phai nhạt. Hình ảnh "phố không mùa" không chỉ là sự trống vắng của không gian, mà còn là sự trống rỗng trong tâm hồn khi những kỷ niệm đẹp đẽ dần phai nhạt theo thời gian. Thông điệp của bài hát chính là nỗi nhớ, sự tiếc nuối và khát khao được trở về, được tìm lại những giây phút tươi đẹp đã qua. Với giai điệu nhẹ nhàng và sâu lắng, "Phố Không Mùa" khiến người nghe không chỉ cảm nhận được nỗi buồn mà còn khơi gợi những suy tư về cuộc sống, tình yêu và thời gian, từ đó mang lại một giá trị tinh thần quý báu cho mỗi người.
"Phố Không Mùa" của Dương Trường Giang, được thể hiện bởi Anh Tuấn và Trường Giang, là một tác phẩm đầy chất thơ, mang đến những cảm xúc sâu lắng về thời gian và kỷ niệm. Bài hát mở đầu bằng hình ảnh gió rét và những kỷ niệm khô cằn, gợi nhớ đến những khoảnh khắc đã qua, nơi mà nỗi đau và nước mắt trở thành những người bạn đồng hành. Ca từ tinh tế khắc họa một bức tranh mùa đông lạnh lẽo, nơi mà những mùa lá rơi trở thành biểu tượng cho những điều đã mất, những mối tình đã phai nhạt. Hình ảnh "phố không mùa" không chỉ là sự trống vắng của không gian, mà còn là sự trống rỗng trong tâm hồn khi những kỷ niệm đẹp đẽ dần phai nhạt theo thời gian. Thông điệp của bài hát chính là nỗi nhớ, sự tiếc nuối và khát khao được trở về, được tìm lại những giây phút tươi đẹp đã qua. Với giai điệu nhẹ nhàng và sâu lắng, "Phố Không Mùa" khiến người nghe không chỉ cảm nhận được nỗi buồn mà còn khơi gợi những suy tư về cuộc sống, tình yêu và thời gian, từ đó mang lại một giá trị tinh thần quý báu cho mỗi người.
Gió rét đang về, lê dài thêm kí ức khô cằn
Nhọc nhằn giọt nước mắt khẽ rơi
Nhọc nhằn khói thuốc trắng bay
Mùa đêm rất mơ hồ, giấc mơ mùa lá trút năm nào
Kỉ niệm ngày xưa xa rất xa
Ngọt nhạt đầu môi dễ lãng quên
Mùa lá rớt trên vai, mùa se lạnh
Mùa nắng tắt rất nhanh, mùa hoàng hôn đầy gió
Mùa muốn sát bên nhau để ấm thêm
Và mùa nơi đây chỉ gió tấp sau lưng
Và nước mắt rơi dễ dàng
Mùa đi ngang phố hay phố không mùa nữa
Chỉ một vùng nỗi nhớ , ùa trên phố rất vội
Người mỉm cười nơi ngõ vắng
Bỏ quên phía sau một mùa lá về trên con đường
Còn nguyên nỗi xót xa
Từng hàng cây nơi ngõ vắng như vẫy tay vội vã
Mùa đi mang theo lá úa phủ rơi kín con đường
Người giật mình nơi cuối phố
Gạt nước mắt rơi nơi mùa đi ngang phố năm nào
Đang tải bình luận...
Rồi xa rất xa như lá bay không về
Tăng1 tone lên -----
Mùa đi ngang phố hay phố không ] mùa nữa
Chỉ một vùng nỗi nhớ , ùa trên phố rất vội
Người giật mình nơi cuối phố
Rồi xa rất xa nơi mùa đi ngang phố năm nào
Rồi xa rất xa như lá bay không về
Rồi xa rất xa như lá bay không về