Nhìn vào hư không
ngước vô định vào xa xăm
Thở dài tiếc nuối biết bao ân hận với một người
Nặng lời nhau đau vỡ trái tim
người tổn thương.. đi rồi
Nhận ra phải
sống xa anh chẳng dễ dàng, chẳng dễ dàng
Ong đã biết cần hoa lấy mật
biết đợi nắng sưởi ấm mỗi ngày
Em giờ không trẻ con như trước
sẽ không để lạc nhau dù một bước
Nếu quá khứ có trở lại
Hứa với anh - sẽ chẳng còn sự khờ dại
Và sẽ yêu anh êm đềm vững chãi
Gió thôi gợn sóng trả lại mặt hồ yên ả
Có những nỗi nhớ lấn át
chẳng biết vui bao giờ để nở nụ cười buồn
Trái tim em bây giờ chẳng khác
có cả Thế Giới nhưng trong lòng lại chơi vơi
vì anh chính là cả Cuộc Đời
Từ lâu tôi nghĩ rằng bao ngốc nghếch