
Tác giả: Quốc Bảo
Thể hiện:
Bài hát "Tàn phai" của tác giả Quốc Bảo, được thể hiện bởi ca sĩ Mai Khôi, mang đến một bức tranh buồn về tình yêu đã phai nhạt theo thời gian. Ca từ mở đầu như một cơn gió thoảng, nhẹ nhàng nhưng đầy chất chứa nỗi niềm, thể hiện sự chuyển mình của tình cảm từ những khoảnh khắc vui vẻ sang những phút giây trống vắng. Những hình ảnh so sánh như "vườn đã tàn cây lá" hay "giấc mơ mỏng manh" tạo nên cảm giác tiếc nuối, khi tình yêu từng rực rỡ giờ đây chỉ còn là những kỷ niệm mờ nhạt. Tâm trạng của nhân vật trong bài hát là sự chao đảo giữa nhớ thương và buông bỏ, khi phải đối diện với thực tại phũ phàng của mối tình đã qua. Thông điệp mà bài hát truyền tải chính là sự chấp nhận rằng mọi thứ đều có thể tàn phai theo thời gian, nhưng ký ức và cảm xúc vẫn còn đó, âm thầm sống trong trái tim mỗi người. Với giọng ca đầy cảm xúc của Mai Khôi, "Tàn phai" không chỉ là một bản ballad buồn mà còn là một hành trình tìm kiếm sự bình yên trong nỗi nhớ, khiến người nghe phải suy tư về những gì đã mất và giá trị của những khoảnh khắc đã qua.
Bài hát "Tàn phai" của tác giả Quốc Bảo, được thể hiện bởi ca sĩ Mai Khôi, mang đến một bức tranh buồn về tình yêu đã phai nhạt theo thời gian. Ca từ mở đầu như một cơn gió thoảng, nhẹ nhàng nhưng đầy chất chứa nỗi niềm, thể hiện sự chuyển mình của tình cảm từ những khoảnh khắc vui vẻ sang những phút giây trống vắng. Những hình ảnh so sánh như "vườn đã tàn cây lá" hay "giấc mơ mỏng manh" tạo nên cảm giác tiếc nuối, khi tình yêu từng rực rỡ giờ đây chỉ còn là những kỷ niệm mờ nhạt. Tâm trạng của nhân vật trong bài hát là sự chao đảo giữa nhớ thương và buông bỏ, khi phải đối diện với thực tại phũ phàng của mối tình đã qua. Thông điệp mà bài hát truyền tải chính là sự chấp nhận rằng mọi thứ đều có thể tàn phai theo thời gian, nhưng ký ức và cảm xúc vẫn còn đó, âm thầm sống trong trái tim mỗi người. Với giọng ca đầy cảm xúc của Mai Khôi, "Tàn phai" không chỉ là một bản ballad buồn mà còn là một hành trình tìm kiếm sự bình yên trong nỗi nhớ, khiến người nghe phải suy tư về những gì đã mất và giá trị của những khoảnh khắc đã qua.
Như là gió thôi như là nắng thôi
Đã phai đi tình vui phải đưa đón nói cười
Như mùa đã sang như lòng đã tan
Kìa em mắt em xanh xao nhiều
Như vườn đã tàn cây lá
Tàn phai quá tình yêu nhung gấm
Tàn phai quá lời yêu say đắm
Thức giấc nửa đêm ta mất em hồn nhiên.
Thế thôi em sau một đêm xuân
Tình thưa vắng ta thôi ân cần
Thế thôi em sau nụ hôn thơm là bay hết hương trầm
Là bay hết mày son màu tươi màu yêu dấu
Vơi hết vơi hết sông sâu
Xin chào nhau miệng môi khô đắng
Chắc ta về thôi về thôi em nhé xin chào
Không còn thiết tha không còn xót xa
Giấc mơ mỏng manh sao chưa lớn đã già
Sao ngày mới lên trong lòng đã quên
Dìu nhau dắt nhau qua đêm dài
Để rồi khóc vùi trong nhau
Đời không thôi làm cơn mưa mới
Đang tải bình luận...
Người không thôi làm xa tay với
Nhớ lắm tình ơi ta đón cơn buồn trôi
Nhớ mong em ôm đàn ta ca
Lời vô nghĩa như xưa thôi mà
Nhớ mong em bơi thuyền ra sông lặng yên vớt trăng hồng
Rồi quên hết tình vui tình đau tình mưa nắng
Quên hết môi nóng tay măng
Quên rồi quên rồi quên quên hết
Bước qua vườn xưa vườn xưa đang chết âm thầm