
Tác giả: Khánh Đơn
Thể hiện:
"Trách nhầm duyên phận" của Khánh Đơn, được thể hiện bởi chính tác giả và Ngô Trường, là một bản ballad đầy nỗi niềm và tâm trạng. Bài hát mở đầu bằng hình ảnh mưa lạnh, tạo nên không gian u ám, phản ánh sự cô đơn và nỗi nhớ nhung của người ở lại. Những ca từ sâu lắng như "bờ mi ướt nước mắt hay mưa trên trời" không chỉ gợi lên hình ảnh cụ thể mà còn chạm đến cảm xúc của những ai từng trải qua sự chia ly. Qua từng câu hát, người nghe cảm nhận được nỗi đau khi tình yêu không còn, khi mà duyên số đã cạn và phải buông tay dù lòng vẫn yêu. Đặc biệt, đoạn điệp khúc thể hiện sự day dứt, khi người yêu mới đã xuất hiện trong cuộc sống của người cũ, khiến cho nỗi nhớ càng thêm trĩu nặng. Bài hát không chỉ đơn thuần nói về sự chia tay mà còn phản ánh những trăn trở, những suy tư về tình yêu và số phận, khiến người nghe phải suy nghĩ về giá trị của tình cảm và sự lựa chọn trong cuộc sống. "Trách nhầm duyên phận" chính là một bức tranh buồn về tình yêu, nơi mà nỗi đau và sự chấp nhận đan xen, để lại trong lòng người nghe những cảm xúc khó quên.
"Trách nhầm duyên phận" của Khánh Đơn, được thể hiện bởi chính tác giả và Ngô Trường, là một bản ballad đầy nỗi niềm và tâm trạng. Bài hát mở đầu bằng hình ảnh mưa lạnh, tạo nên không gian u ám, phản ánh sự cô đơn và nỗi nhớ nhung của người ở lại. Những ca từ sâu lắng như "bờ mi ướt nước mắt hay mưa trên trời" không chỉ gợi lên hình ảnh cụ thể mà còn chạm đến cảm xúc của những ai từng trải qua sự chia ly. Qua từng câu hát, người nghe cảm nhận được nỗi đau khi tình yêu không còn, khi mà duyên số đã cạn và phải buông tay dù lòng vẫn yêu. Đặc biệt, đoạn điệp khúc thể hiện sự day dứt, khi người yêu mới đã xuất hiện trong cuộc sống của người cũ, khiến cho nỗi nhớ càng thêm trĩu nặng. Bài hát không chỉ đơn thuần nói về sự chia tay mà còn phản ánh những trăn trở, những suy tư về tình yêu và số phận, khiến người nghe phải suy nghĩ về giá trị của tình cảm và sự lựa chọn trong cuộc sống. "Trách nhầm duyên phận" chính là một bức tranh buồn về tình yêu, nơi mà nỗi đau và sự chấp nhận đan xen, để lại trong lòng người nghe những cảm xúc khó quên.
1. Mưa rơi mưa lạnh ướt đôi vai
Chiều dần trôi phố xá thưa vắng người
Anh chơi vơi ngồi đây với lẻ loi
Bờ mi ướt nước mắt hay mưa trên trời.
2. Anh nhớ người từng ở bên anh
Người cùng anh sớt chia bao vui buồn
Tưởng bên nhau muôn đời muôn kiếp không thể buông
Anh không biết rồi mai mỗi đứa đi một đường
ĐK:
Em nói có lẽ duyên số đã cạn
Nên chúng ta đến lúc phải dừng chân
Em nói em vẫn yêu thế mới đau lòng
Yêu mà đành buông ra những tiếng lạnh lùng...
Chia tay mới đó em đã có một người
Em rất ấm áp bên ai khi mưa rơi
Nước mắt anh rớt dẫu khóe môi mỉm cười
Trách nhầm nợ duyên bởi tất cả do lòng người.
* Câu nợ duyên cứ giống như đùa vui
Hợp hay không tất cả do mình thôi
Lời biện minh khi em đã thay đổi
Đang tải bình luận...
Người đi vui và người ở lại nhớ cả đời.