
Tác giả: Ngô Tín; Thơ: Du Tử Lê
Thể hiện:
"Trôi theo ngày tháng cũ" của tác giả Ngô Tín, với phần thơ của Du Tử Lê, được thể hiện đầy cảm xúc qua giọng hát của Huy Đức, là một tác phẩm mang đậm nỗi buồn và sự hoài niệm. Những ca từ mở ra một không gian đầy hình ảnh, từ biển cả với "trăm con sóng" đến rừng sâu với "luống ngô đồng", tất cả đều gợi nhớ về những kỷ niệm đã qua, những mảnh ghép của một thời đã mất. Sự đối lập giữa vẻ đẹp của thiên nhiên và nỗi đau trong tâm hồn con người được thể hiện rõ nét qua những dòng thơ, nơi mà giọt lệ câm lặng và nỗi nhớ thương chồng chất. Bài hát không chỉ đơn thuần là một lời hát về quá khứ, mà còn là một hành trình tìm kiếm bản thân giữa dòng đời trôi chảy, mang lại cho người nghe cảm giác đồng cảm sâu sắc với những mất mát và sự trăn trở trong cuộc sống. Thông điệp mà bài hát truyền tải chính là sự chấp nhận và đối diện với nỗi buồn, cùng với giá trị tinh thần của việc giữ gìn ký ức và tình yêu trong lòng, dù cho thời gian có trôi đi.
"Trôi theo ngày tháng cũ" của tác giả Ngô Tín, với phần thơ của Du Tử Lê, được thể hiện đầy cảm xúc qua giọng hát của Huy Đức, là một tác phẩm mang đậm nỗi buồn và sự hoài niệm. Những ca từ mở ra một không gian đầy hình ảnh, từ biển cả với "trăm con sóng" đến rừng sâu với "luống ngô đồng", tất cả đều gợi nhớ về những kỷ niệm đã qua, những mảnh ghép của một thời đã mất. Sự đối lập giữa vẻ đẹp của thiên nhiên và nỗi đau trong tâm hồn con người được thể hiện rõ nét qua những dòng thơ, nơi mà giọt lệ câm lặng và nỗi nhớ thương chồng chất. Bài hát không chỉ đơn thuần là một lời hát về quá khứ, mà còn là một hành trình tìm kiếm bản thân giữa dòng đời trôi chảy, mang lại cho người nghe cảm giác đồng cảm sâu sắc với những mất mát và sự trăn trở trong cuộc sống. Thông điệp mà bài hát truyền tải chính là sự chấp nhận và đối diện với nỗi buồn, cùng với giá trị tinh thần của việc giữ gìn ký ức và tình yêu trong lòng, dù cho thời gian có trôi đi.
Biển tôi có thịt da người
Có trăm con sóng vỗ Hoài ghềnh khuya
Có đêm giọt lệ câm về
Khóc trong bóng tối , Khóc lìa mái sương
Rừng tôi có luống ngô đồng
Có hương tóc cũ , có giường chiếu xưa
Có chăn chiếu lạnh tôi thừa
Có như vẫn đó người ngào ngọt thưa
Mưa tôi buồn mấy trăm mùa
Bồi năm Tháng cũ , lở bờ bãi lui
Nhớ em chết một ghế ngồi
Ủng tôi trời mụ . Mấy đời cư tang
Tôi về một cõi hoang mang
Hàm răng thô bạo xé tan nụ Hồng
Xót em tiếng dạ vâng còn
Ẩn trong vóc ốm , một hồn miệt khinh
Huyệt tôi đã lấp từng phần
Ở xa em cũng chả cần thắp hương
Đang tải bình luận...