
Tác giả: G5R Squad
Thể hiện:
"Út ơi 5" của G5R Squad, với sự thể hiện của Sino, Jombie và Bảo Jen, là một bản ballad đầy tâm tư, gợi nhớ về những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ và tình yêu nơi quê hương. Ca từ của bài hát khắc họa rõ nét nỗi nhớ quê, những hình ảnh giản dị như tiếng lá rơi, khóm hoa vàng thiên lý và cánh diều, tất cả đều gợi lên một không gian bình yên nhưng cũng đầy nỗi trăn trở. Những câu hát như "Nghe sao lòng mình ở quê nhà nhưng lại nhớ mà thiết tha" thể hiện sự đấu tranh nội tâm giữa quá khứ và hiện tại, giữa những giấc mơ và thực tại khắc nghiệt. Thông điệp của bài hát không chỉ là nỗi nhớ quê hương mà còn là nỗi đau của tình yêu tan vỡ, khi mà những kỷ niệm đẹp đẽ giờ chỉ còn là những giấc mơ xa vời. Âm hưởng buồn bã nhưng cũng đầy hy vọng, "Út ơi 5" mang đến cho người nghe một cảm xúc sâu lắng, khiến họ phải suy ngẫm về tình yêu, về quê hương và những gì đã mất.
"Út ơi 5" của G5R Squad, với sự thể hiện của Sino, Jombie và Bảo Jen, là một bản ballad đầy tâm tư, gợi nhớ về những kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ và tình yêu nơi quê hương. Ca từ của bài hát khắc họa rõ nét nỗi nhớ quê, những hình ảnh giản dị như tiếng lá rơi, khóm hoa vàng thiên lý và cánh diều, tất cả đều gợi lên một không gian bình yên nhưng cũng đầy nỗi trăn trở. Những câu hát như "Nghe sao lòng mình ở quê nhà nhưng lại nhớ mà thiết tha" thể hiện sự đấu tranh nội tâm giữa quá khứ và hiện tại, giữa những giấc mơ và thực tại khắc nghiệt. Thông điệp của bài hát không chỉ là nỗi nhớ quê hương mà còn là nỗi đau của tình yêu tan vỡ, khi mà những kỷ niệm đẹp đẽ giờ chỉ còn là những giấc mơ xa vời. Âm hưởng buồn bã nhưng cũng đầy hy vọng, "Út ơi 5" mang đến cho người nghe một cảm xúc sâu lắng, khiến họ phải suy ngẫm về tình yêu, về quê hương và những gì đã mất.
Bao lâu rồi em đã không về nghe tiếng lá rơi bên thềm
Sài gòn xa hoa sau bao biến cố như còn vẫn níu góc chân em
Khóm hoa vàng thiên lý đong đưa nắng còn hắt bên hiên nhà
Về nơi thật quen vẫn căn trồi lá ở vùng quê nghèo an yên mà
Nơi em đi mang giấc mơ đi kí ức riêng anh ở lại
Hoa lục bình gợi về thương nhớ một thời xuân xanh trẻ dại
Chuyến xe thời gian bỗng đưa anh về nơi kí ức nào rất xa
Nghe sao lòng mình ở quê nhà nhưng lại nhớ mà thiết tha
Chắc là em từng yêu nơi này nên anh về thấy cả một thời
Bởi ta cùng gửi tuổi thơ nơi đây nên lòng vấn vương cã bầu trời
Có phải em mùa hoa tím hết nắng mưa ta cách rời
Chim kêu lẽ bạn cất từng tiếng kêu hởi ơi bạn lòng ơi
Em giờ xa cách mấy sông mà sao nở đi xa vạn trùng khơi
Anh ngồi một góc ngóng trông dưới căn nhà nhỏ hai ta từng mơ
Đang tải bình luận...
Nếu niềm vui như những chiếc lá thì lá trên cành ơi xin đừng rơi
Lượn lờ vầng trăng đêm vắng u sầu
Còn lại câu hát ai gieo sao buồn đau
Dòng người mênh mông chẳng biết đi về đâu
Ngắm nhánh hoa trôi ai nặng lòng nhớ ai
Người ta hơn anh là sự phong lưu anh hơn họ là nghèo
Nhà núi sông cùng xóm nhỏ chỉ có mái tranh gieo
Ước được với bữa cơm no đốn đống củi cạnh đèo
Nóng hổi thổi đổi nồi canh cua mưa dầm thấm ướt cả bọt bèo
Điều anh muốn là sống với em cùng với một gian hàng nhỏ
Cầu trời là mua xuân sang em sinh cho anh một thằng nhỏ
Bé bông nhà mình nó vẫn đang lớn và hai chị em nó giằng co
Con hạc giấy búp bê rơm mà chính là cha nó làm cho
Thôi chỉ là mơ sét trời đánh mình lại hóa thân hèn
Hộ thẹn với mọi người cùng với chúng bạn quen
Anh chỉ như là một con thiêu thân lao vào chốn chân đèn
Buông tay em cho người ta lấy cũng do bạc dạ đen
Mái tranh nghèo hat ̣mưa tí tách vách lá nhện giăng tơ
Màn đêm xuống trằn trọc nhìn trăng vì chuyện tình giang dỡ
Dù ước ao bao nhiêu thứ mong là mình đang mơ
Cuối cùng thì đổi lại được điều gì ngoài một trái tim tan vỡ
Lá ơi xin ngừng rơi ai tìm ai hay cơn gió bay ngang trời
Đọng lại trên sông hoa xác sơ lá cành
Ta thương nhau nhiều thế nỡ đành cách xa