

“Yếu Đuối” của Hoàng Dũng là một bản ballad hiện đại mang màu sắc trầm buồn, sâu lắng và đầy tự sự, kể về nỗi lòng của một người sau chia ly khi vẫn chưa thể tin rằng mình đã mất đi người từng yêu, vẫn tự cho phép trái tim được yếu đuối, được nhớ và được tưởng như người ấy còn ở cạnh bên; qua những hình ảnh kỷ niệm buồn, tiếng ca chưa ngân hết lời, mùa đông chưa đến mà đôi môi đã run và màn đêm không màu ôm lấy thương nhớ, ca từ khắc họa sự mong manh của một trái tim còn nặng tình, vừa muốn biến nỗi nhớ thành tiếng hát để xua đi cô đơn, vừa bất lực trước sự thật rằng yêu thương đã tan vỡ, để rồi bài hát trở thành lời tự sự dịu dàng về những phút yếu lòng rất người, nơi đôi khi mạnh mẽ không phải là quên ngay, mà là thành thật thừa nhận mình vẫn còn đau, còn nhớ và vẫn yêu.
“Yếu Đuối” của Hoàng Dũng là một bản ballad hiện đại mang màu sắc trầm buồn, sâu lắng và đầy tự sự, kể về nỗi lòng của một người sau chia ly khi vẫn chưa thể tin rằng mình đã mất đi người từng yêu, vẫn tự cho phép trái tim được yếu đuối, được nhớ và được tưởng như người ấy còn ở cạnh bên; qua những hình ảnh kỷ niệm buồn, tiếng ca chưa ngân hết lời, mùa đông chưa đến mà đôi môi đã run và màn đêm không màu ôm lấy thương nhớ, ca từ khắc họa sự mong manh của một trái tim còn nặng tình, vừa muốn biến nỗi nhớ thành tiếng hát để xua đi cô đơn, vừa bất lực trước sự thật rằng yêu thương đã tan vỡ, để rồi bài hát trở thành lời tự sự dịu dàng về những phút yếu lòng rất người, nơi đôi khi mạnh mẽ không phải là quên ngay, mà là thành thật thừa nhận mình vẫn còn đau, còn nhớ và vẫn yêu.
Yêu và xa và quên tựa những xa xôi ngày ấy
Kỉ niệm nơi đây thấy buồn biết mấy
Rồi mai tỉnh giấc liệu em
Còn cất anh trong tiềm thức?
Còn bật khóc vì những ngày như mơ, giờ tan vỡ
Vì đã có lúc trái tim anh từng yếu đuối
Tự cho phép mình không phải quên
Tự xem như mình vẫn gần bên
Và nếu lúc ấy thấy em vẫn còn nơi đây
Anh sẽ đến và ôm chặt em
Để thương nhớ chìm trong màn đêm không màu
Ngăn làm sao nỗi xót xa rơi trên mắt người
Quên làm sao tiếng ca chưa ngân hết lời
Đông còn chưa đến cớ sao môi anh vẫn run?
Anh còn chưa đến mà sao em đã đi?
Vì đã có lúc trái tim anh từng yếu đuối
Tự cho phép mình không phải quên
Tự xem như mình vẫn gần bên
Và nếu lúc ấy thấy em vẫn còn nơi đây
Anh sẽ đến và ôm chặt em
Đang tải bình luận...
Biến nỗi nhớ trong anh thành tiếng hát
Xua tan đi cô đơn bấy lâu của ngày không em
Dù vẫn biết có cố gắng cũng chỉ là hư vô thế thôi
Anh vẫn không bao giờ tin rằng anh đã mất em
Vì đã có lúc trái tim anh từng yếu đuối (trái tim anh)
Tự cho phép mình không phải quên
Tự xem như mình vẫn gần bên (tự xem như mình vẫn gần bên)
Và nếu lúc ấy thấy em vẫn còn nơi đây
Anh sẽ đến và ôm chặt em
Để thương nhớ chìm trong màn đêm không màu
anh vẫn yêu em, anh vẫn yêu em
Và nếu lúc ấy thấy em vẫn còn nơi đây
Anh sẽ đến và ôm chặt em
Để thương nhớ chìm trong màn đêm không màu
Để thương nhớ chìm trong màn đêm không màu



