

"Vết thương hằn trên đá" của tác giả Nguyễn Tường, được thể hiện qua giọng hát của Duy Long, là một bản ballad đầy tâm trạng, mang nỗi buồn sâu sắc về tình yêu đã qua. Ca từ mở đầu như một bức tranh buồn, với hình ảnh chiều rơi và khói sương, gợi lên cảm giác cô đơn và nhớ nhung. Những dòng chữ tiếp theo khắc họa rõ nét sự trôi dạt của thời gian, khi những ngày tháng trôi qua, tình yêu dần phai nhạt, chỉ còn lại những kỷ niệm ấm áp và nỗi đau không thể nguôi ngoai. Điệp khúc thể hiện sự chờ đợi vô vọng, khi nhân vật vẫn mãi đắm chìm trong những cảm xúc lẫn lộn giữa hy vọng và thất vọng, giữa những mùa xuân rực rỡ và mùa đông lạnh giá. Cuối cùng, hình ảnh "vết thương hằn trên đá" trở thành biểu tượng cho những đau thương không thể xóa nhòa, nhắc nhở chúng ta về những kỷ niệm đẹp nhưng cũng đầy chua xót, để lại trong tâm hồn mỗi người một dấu ấn khó phai. Bài hát không chỉ chạm đến trái tim người nghe mà còn khắc họa một cách tinh tế những giá trị tinh thần của tình yêu và nỗi nhớ, khiến ai cũng phải suy ngẫm về những gì đã mất.
"Vết thương hằn trên đá" của tác giả Nguyễn Tường, được thể hiện qua giọng hát của Duy Long, là một bản ballad đầy tâm trạng, mang nỗi buồn sâu sắc về tình yêu đã qua. Ca từ mở đầu như một bức tranh buồn, với hình ảnh chiều rơi và khói sương, gợi lên cảm giác cô đơn và nhớ nhung. Những dòng chữ tiếp theo khắc họa rõ nét sự trôi dạt của thời gian, khi những ngày tháng trôi qua, tình yêu dần phai nhạt, chỉ còn lại những kỷ niệm ấm áp và nỗi đau không thể nguôi ngoai. Điệp khúc thể hiện sự chờ đợi vô vọng, khi nhân vật vẫn mãi đắm chìm trong những cảm xúc lẫn lộn giữa hy vọng và thất vọng, giữa những mùa xuân rực rỡ và mùa đông lạnh giá. Cuối cùng, hình ảnh "vết thương hằn trên đá" trở thành biểu tượng cho những đau thương không thể xóa nhòa, nhắc nhở chúng ta về những kỷ niệm đẹp nhưng cũng đầy chua xót, để lại trong tâm hồn mỗi người một dấu ấn khó phai. Bài hát không chỉ chạm đến trái tim người nghe mà còn khắc họa một cách tinh tế những giá trị tinh thần của tình yêu và nỗi nhớ, khiến ai cũng phải suy ngẫm về những gì đã mất.
1. Chiều rơi trên từng nỗi buồn
Chiều xuống cuộc tình khói sương
Chiều tàn nhớ em chiều câm nín
Nhớ ngày nào nhớ nụ hôn ấm mềm.
2. Ngày rơi tình trôi mất rồi
Ngày úa tháng năm vàng phai
Ngày chờ nhớ ai ngày không nói
Thời gian trôi tóc một màu vôi.
ĐK: Tôi chờ em chờ mãi đến thu tàn
Gió heo may chờ đến tuyết đông tan
Tôi chờ em chờ trong nắng xuân sang
Sao hạ về tình vẫn mênh mang.
Sao tình ta lạc trôi giữa không gian
Sao tình mình chìm dưới đáy trăng vàng
Sao hỡi người, sao tàn héo trên môi
Sao giá lạnh một thời sao tiếc thương đầy vơi.
3. Ngày qua đời qua mất rồi
Một thoáng chớp mắt đời đã phai
Còn lại vết thương hằn trên đá
Để tình ta... rồi mãi là tình xa.
Đang tải bình luận...



